Tuổi Sầu Dâng Quê Mẹ.


Tuổi Sầu Dâng Quê Mẹ

Image


Lũng sầu vắng bến mơ
Môi mỏi thầm đếm đợi
Lá rơi rụng bơ thờ
Cung trời xa vời vợi


Mịt mờ lối chim bay
Sập sè giang cánh mỏi
Chiều tàn lau lách lay
Bâng quơ thầm tự hỏi


Hoa dại tóc xưa cài
Đê cong mòn lối cỏ
Vân vê lá thuộc bài
Vệt mờ trang sách nhỏ


Vương vương nụ thơm nồng
Khép hờ bờ dĩ vãng
Sáo mục tử bềnh bồng
Ngày bông lông bảng lảng

Image


Ghềnh đá trắng đầu truông
Mây lạc loài về ngự
Chuông hồi sè sẹ buông
Âm giai dường tư lự


Áo học trò sờn bâu
Dòng mực tím nghiêng nhẹ
Vườn địa đàng giờ đâu
Tuổi sầu dâng quê mẹ

Thạch Thảo viên, Monday, January 14, 2019.
Vũ Đan Huyền.

Advertisements

Cổ Khâu Tư Lự.


Cổ Khâu Tư Lự

Image

_ Thân tặng Nguyễn Tấn Lực.

Trăm năm còn có gì đâu
Chẳng qua một nấm cổ khâu xanh rì.

Cung oán ngâm. Ôn Như Hầu.


Ráng tịch liêu bóng nhòa thác đố
Rong rêu mờ đá sỏi chìm sâu
Tự bao lâu đến tận bao giờ
Thủy Vu ơi viễn xứ vọng sầu


Trăng tháp cổ xao mặt hồ vô cớ
Lau lách gầy bớ ngớ trời thu
Giấc hoang vu âm trầm địa chấn
Giậu bìm leo lệ ngấn sương mù


Ngàn hạc trắng bay vù mộng ước
Cội sim nào đêm trước trổ bông
Lạnh tầng không cuốc sầu lẻ bóng
Mịt mờ trông gió cuốn bụi hồng


Hoang mạc trống âm vang khô khốc
Nộ cuồng phong nắng quái phai màu
Trơ mộ vắng cổ khâu
(*) tư lự
Cuộc lữ tàn chuông đổ hồi mau

Thạch Thảo viên, Monday, December 31, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Image

*/ Lời bạt
1/ (*) Cổ khâu_ Gò mộ cổ hoang.
Lý Bạch từng viết khi lên đài Phụng Hoàng ở Kim Lăng.
吳宮花草埋幽徑,
晉代衣冠成古丘。
Ngô cung hoa thảo mai u kính,
Tấn đại y quan thành cổ khâu.

(Bên mé Ngô cung, hoa thảo mọc che lối đi âm u,
lại quý hiển thời Đông Tấn giờ thành gò mộ cổ hoang.).

2/ Họa thơ


Nỗi Ray Rức Của Rừng

Image

_ Thân tặng Vũ Đan Huyền


Ta về bên suối nhìn trăng vỡ
Tóc phủ vai gầy mắt lũng sâu
Đại ngàn gió réo sao cứ ngỡ
Tiếng ai còn đó … để thêm sầu


Sương trắng phủ xa chiều phố núi
Sim rừng hiu hắt lạnh tàn thu
Ta hát khúc độc hành hoang dại
Thủy Vu trong nắng cũng sa mù


Đốt lửa rừng xanh ta khấn nguyện
Đất hiền cây trái sẽ lên bông
Bão tố qua đi trời lại sáng
Nụ cười tươi trên nhánh mai hồng


Em thiếp bên kia trời – ốc đảo
Mùa xuân bên ấy có tươi màu
Ta mắt quầng thâm chiều ngóng đợi
Giọt buồn sỏi đá … cứ rơi mau ….

Nguyễn Tấn Lực.

Gió Thốc Về Đâu.


Gió Thốc Về Đâu

Image

Hình như thuở nọ,
Nơi ngọn cô phong Linh Thứu bên dòng sông Hằng từng âm ba vi diệu mãi ngân nga.
Tiếng đồng vọng lãnh lói âm vang xoáy động ta bà.

Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vị lai tâm bất khả đắc
(Quá khứ không thể nắm bắt được thì hiện tại và vị lai cũng đều không thể nắm bắt.)
[kinh Kim Cang]

Và rồi mấy ai, hoắc nhiên đại ngộ tay đưa cành hoa nở môi cười _ “niêm hoa vi tiếu” như Ca Diếp tôn giả.
Hoặc giả, nào lay động cánh phướn phất phơ bay “ưng vô sở trụ” tựa lục tổ Huệ Năng.
Hoặc giả, điềm nhiên tọa thị với bao sóng dậy Tiền Đường vẫn gác mái ngư ông buông thỏng tay chèo tợ Nam Hải Điếu Đồ.


Lạc diệp hoa khai nhãn tiền sự
Tứ thời tâm kính tự như như

(Chuyện trước mắt đổi thay như hoa nở lá rụng,
Quanh năm, cõi lòng vẫn thản nhiên như không
).
[Tạp thi kỳ 2, Thanh Hiên thi tập. Nguyễn Du]

Nên chi, nỗi niềm rung rinh, lao lung, phải chăng là lẽ thường tình.
Mà nào có ai an nhiên tự tại, ung dung nhập đại định như đấng toàn giác chứ.
Chẳng qua thoáng tình cờ ngộ gặp nơi chốn hữu tình.
Chẳng qua tâm hồn thy nhân thường lạc loài nhạy cảm mà trĩu nặng sầu tư như Hàn Mặc Tử từng nói_

Thi sĩ rơi xuống cõi đời, bơ vơ, bỡ ngỡ và lạ lùng, không có lấy một người hiểu mình
(Hàn Mặc Tử).

Không ai hiểu ư, không ai đồng cảm đồng hành ư, không tri kỷ chẳng tri âm ư.
Có đấy.
Ừa mà, có chăng chỉ là cỏ cây mây đá, thậm chí có cả dòng sông lặng lẽ buông xuôi ung dung tự tại hòa mình vào nhiên giới đất trời, không thời gian cuồng quay tít mù con vụ.


Con sông nào đã xa nguồn
Thì con sông ấy sẽ buồn với tôi

(Thân phận _ Hoài Khanh)

Phải chăng.
Vâng, hãy tống khứ, đày ải, giam hảm hết thảy bao gã thy nhân vào chiếc lọ cổ tích xứ Ba Tư huyền hoặc.
Vì đó là giống hữu tình không thờ ơ vô cảm.
Không thờ ơ vô cảm thì nào lý thú gì trong cuộc chơi biển lận này chứ.
Như, cách đây hàng thiên niên kỷ đã có nhà hiền triết từng cảm thán.

Hãy quàng cho thy sỹ vòng nguyệt quế, Và tống cổ họ ra khỏi xứ sở này.”.
(Platon).

Vì đâu.
Ý niệm lưu đày lãng đãng nhược sắc giữa dòng trôi phồn tạp khe khẽ oằn mình nhú sinh.
Ý thức tự vấn bỗng chợt lẻ loi, trơ trọi, mất phương hướng.


Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bẩy đứa,
Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh,
Bể vô tận sá gì phương hướng nữa,
Thuyền ơi thuyền! Theo gió hãy lênh đênh.

(Phương xa _ Vũ Hoàng Chương).

Image

Ánh triêu dương ló dạng qua vòm cây kẻ lá, chùng chình lê kiếp độc hành băng ngang hồng trần bụi bặm rồi đắm chìm nơi tịch liêu.
Dòng trôi bình lặng. Ba vạn sáu nghìn ngày, chợt thoáng thiên thu có sá gì nhỉ.
Cuộc lữ tàn phai tựa bóng đèn, tựa mây nổi, tựa gió thổi, tựa chiêm bao, tựa ánh lân tinh ma quái lập lòe bãi chiến địa sa trường.
Có khác gì hoa đốm giữa lừng, đâu khác chi ráng trời biến ảo, chẳng khác nào bọt nước lô nhô vỡ òa cùng con sóng bạc đầu lặn hụp tận khơi xa.


Trầm luân một kiếp khóc cười
Câu thơ mắc cạn hoa tươi héo tàn
Dấu mòn cỏ lợt màu tang
Lối về thiên cổ bạt ngàn chiêm bao

(Cô tịch vầng trăng _ Vũ Đan Huyền).

Chẳng khác gì hơn.
Chiếc áo khinh cừu mốc thếch, mùi lê hoắc thoang thoảng hương đưa.
Lau lách đìu hiu bãi vắng.
Nổi trôi phận bèo dạt mây trôi.
Đắm chìm cô tịch.


Ô hay bãi vắng hoang tê
Cánh cò bóng rủ ê chề niềm lau
Tầm tầm sóng nước nhẹ cau
Rong rêu rệu rã quặn đau khôn hàn

(Bên Đồi Thu Đông _ Vũ Đan Huyền).

Ngày hoang dại,
Nơi vườn địa đàng, trái cẩm nuốt vội.
Nghèn nghẹn vương vướng, vô ngôn.
Đành, dõi mắt tầm tầm cung trời viễn mộng, thu vén cõi lòng vào chiếc kén tự dệt hóa thân loài ốc mượn hồn.


Ta dấu hồn sầu đáy mộ sâu
Mỏi mòn mãi gọi bóng trăng thâu
Gió thốc về đâu tình đôi ngã
Lá rụng đầu non cỏ nhạt màu

(Tím trời hoang dại _ Vũ Đan Huyền).

Gã du mục lãng tử lưu đày bên đồi hoang gió lộng với chiếc tù và âm vang khô khốc giữa bạt ngàn rừng rú khe truông.
Cành dương liễu rủ co ro bên dòng hải lưu ký ức nhạt mờ sương khói với vọng về chân trời xa ngái.
Chỉ thế thôi mà.
Bình dị, chân chất mộc mạc nào khác cành hoa dại vô ưu với mịt mùng sương mù bủa vây.

Thạch Thảo viên, Monday, December 24, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Sương Trắng Mái Đầu.


Sương Trắng Mái Đầu

Image

Cầu Thệ thủy ngồi trơ cổ độ
Quán Thu Phong đứng rũ tà huy.

(Ôn Như Hầu)


Ơ hờ bến nhớ Chiêu Liêu
Mưa rừng Đá Nhảy giọt xiêu vẹo về
Chân Tiên quấc vọng thê lê
Gió lùa Hóc Nhỉ cơn mê lụi tàn


Mênh mông duềnh sóng Thạch Bàn
Rêu phong tháp cổ thiên đàng liêu trai
Tóc mềm buông xỏa bờ vai
Nhện sa tiềm thức mộng dài chờ trông


Lưu ly ước hẹn giấc nồng
Khói tương tư thảo bềnh bồng hư vô
Sông Hàn nhịp vỗ lô nhô
Đông Giang bão cát nẻo mô rong tìm


Hồn du mục lạc đường tim
Hải âu góc biển cánh chim tuyệt mù
Sát na rộn kiếp phù du
Ngát hương Thạch Thảo thiên thu dại khờ

Image


Phập phồng bóng nước lơ ngơ
Bằng lăng quán vắng lững lờ gót qua
Mồng tơi tím rộ vườn cà
Trơ vơ thệ thủy ta bà bể dâu


Chênh vênh lầm lỗi vại cầu
Ờ thì sương trắng mái đầu rừng xanh
Sầu đông lá tiếc lìa cành
Tro tàn im ắng lạnh tanh nỗi niềm

Thạch Thảo viên, Friday, December 14, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Image

___o0o___

*/ Lời bạt
_ Quấc: Đỗ Vũ, Đổ Quyên hay còn gọi chim Quốc, Cuốc.
_ Lưu ly: Forget me not.
_ Khói tương tư thảo: Khói thuốc.
_ Thệ thủy: nước chảy.

_

Hóc Tây nhớ bến Vực Ràng
Ghe câu đêm vắng vượt sang đôi bờ

(Đana, Huy Thịnh)

Lầu Bầu Chiếc Bóng _ Đời Mặc Kệ.


Lầu Bầu Chiếc Bóng.

Image


Lầu bầu chiếc bóng chi mà tệ
Buốt giá trời đông chiều xế xệ
Lác đác mưa sa ngó bỉ bàng
Ầm ào gió thốc trông oai bệ
Sầu dâng đáy cốc nhạt môi hờn
Mộng lắng buồng tim nhòa mắt lệ
Tháp cổ trầm tư bến vắng người
Ngông nghênh chếnh choáng ờ ờ kệ

Thạch Thảo viên, Wednesday, December 5, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Image

___o0o___
*/ Lời bạt

Thơ tự họa


Đời Mặc Kệ.

Image


Thậm thụt so đo hoài cũng tệ
Bôn ba áo thụng chi cho xệ
Nhà xiêu chếch nghếch thấp vừa tầm
Dậu thắm nghênh ngang cao quá bệ
Bút nghiệp tuềnh toàng mỏi mệt tay
Tang bồng lếch thếch lòa nhòa lệ
Huênh hoang cỏ lút gió vô ưu
Thắc giấc cuồng say đời mặc kệ

Thạch Thảo viên, Wednesday, December 5, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Lối Cũ Gót Qua.


Lối Cũ Gót Qua.

Image


Đêm nao thao thức bồn chồn
Con chim tiếng lạ gọi hồn bẻ bai
Hàn ôn biết ngõ cùng ai
Trầm tư cuộc lữ bi hài lặng trôi


Hàn giang nhịp vỗ sóng bồi
Lao lư trằn mộng đôi môi xưa nào
Đào nguyên phong kín chắn rào
Phong cầm bặt tiếng âm hao biệt nguồn

Image


Lạnh rừng khuya khoắt trăng buông
Tái tê gió hú đầu truông u hoài
Cành trơ lá chiếc cọc còi
Canh trường buốt nhớ ngồi soi phận đời


Giang đầu Khe Thẻ đầy vơi
Nhấp nhô bào ảnh tơ trời nhẹ sa
Bao lần lối cũ gót qua
Chừ sao trăm vắng nghìn xa muôn trùng

Thạch Thảo viên, Friday, November 23, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Ủ ấm tình nồng.


Ủ ấm tình nồng.

Image


Cuộc lữ phong trần cụng bảy hai
Ngày sinh khệnh khạng kém chi ai
Trầm tư cố xứ lòng thêm xót
Uất hận tha hương dạ nào phai
Lắm lúc thời lai dường phỉ chí
Đôi khi vận bỉ thấm bi hài
Nương thân xứ lạnh hồn cô quạnh
Ủ ấm tình nồng hẹn đáo lai

Thạch Thảo viên, Saturday, November 10, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Image

Lối Gầy Vườn Xưa.


Lối Gầy Vườn Xưa.

Image

Con đường quán vắng bằng lăng ngày nào vẫn mãi thênh thang tồn lưu giữa vòm trời ký ức.
Em giờ đâu giữa quảng vắng minh mang ấy, em về đâu giữa bao tất bật túi bụi mịt mùng bủa vây.
Có ngồi nghe lá thu reo, có trầm mình lặng lặng ngắm mưa nguồn triền miên xối xả khuất lấp cội sầu đông khẳng khiu bên dòng chứng tích.
Có hay chăng Khúc miên ca hồn nhiên phủ dụ lùm cây ngọn cỏ lối gầy vườn xưa cô tịch.
Có hay chăng ngọn Cô phong đơn côi dập duềnh giữa sóng nước đông về giăng bủa trùng vây.

Chút tình tan loãng hư không
Cớ sao da diết mặn nồng đắm say
Hình như tóc trắng vờn bay
Dòng đời biển mặn tình cay đắng nồng

Lời văn hào phương đoài vang vọng.

Poetry is the music of the soul, and, above all, of great and feeling souls.
_ (Thơ ca là âm nhạc của linh hồn, và trên hết, của những linh hồn tuyệt vời và rung cảm.)
[Voltaire]

Ngôn ngữ thơ ca nhằm giải bày góc khuất ẩn tàng tận đáy tâm khảm mỗi một chúng ta.
Nhưng, ngôn ngữ vẫn có cái chừng mực riêng của nó khi mô phỏng trạng thái tâm hồn.
Sự tương cảm, đồng cảm mới với tới chỗ ý tại ngôn ngoại của thơ ca.
Cảnh giới tương thông giữa hai tâm hồn là cảnh giới thần tiên riêng và rất riêng.
Phải chăng, là chốn trú ngụ ẩn mật chỉ riêng trong ai đó.
Kẻ thờ ơ vô cảm khó bề tiếp cận; như lời thơ ta được nghe từ tiềm thức xa xăm vọng về.

Ba Lăng nhất vọng Động Đình thu,
Nhật kiến Cô phong thuỷ thượng phù.
Văn đạo thần tiên bất khả tiếp,
Tâm tuỳ hồ thuỷ cộng du du.
”.
(Mùa thu từ Ba Lăng xa ngắm về hồ Động Đình,
Thấy ngọn Cô Phong nổi dập duềnh trên sóng.
Nghe nói về thần tiên mà không thể gặp được,
Tâm theo sóng hồ cùng trôi xa xăm.)
[Trương Duyệt]

Vâng chỉ có thể “ Tâm tuỳ hồ thuỷ cộng du du”, Và phải chăng,

Ai đi rồi
Phương mờ xa thẳm thẳm
Lặng nhìn lên mái cỏ kín chân trời
Rợn tố lốc vùi chôn thời say đắm
Phận lưu đày quyện nhớ mãi không thôi

Phải chăng, là điệp khúc tro tàn đồng vọng từ thiên cổ.
Vò võ dõi mắt nơi chiến địa ngoài quan tái trên tay mãi miết que đan mảnh ngự hàn.
Lẩn thẩn tự vấn.

Thuở đăng đồ, mai chưa dạn gió,
Hỏi ngày về, chỉ độ đào bông.
” (129-130.)
[Chinh phụ ngâm. Đặng Trần Côn _ Đoàn Thi Điểm]

Hay, chỉ là,
Sương thu mãi rụng, khói đá đầu truông giăng trắng sườn non.
Bóng núi lặng lẽ trầm mặc soi hình hài xuống đáy hồ vô tư lự lăn tăn sóng vỗ.
Đồi hoang gò vắng oằn mình giữa tịch liêu nghe ngóng âm giai ngày tháng sa mù.
Hồi chuông triêu mộ thì thầm tàn phai kiếp trần cuộc lữ.

Người xưa năm cũ giờ đâu
Tháp hoang liêu giấc mộng sầu chờ ai

Thạch Thảo viên, Wednesday, November 7, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Image

*/ Lời bạt_
Dịch thơ


Tiễn Lương Lục ở núi Động Đình.

Image

Ba Lăng lặng ngắm Động Đình thu,
Non côi sóng phủ dường xa ngái
Thần tiên nào dễ chén tạc thù
Bóng nước hồn nương áng phù du

Thạch Thảo viên, Wednesday, November 7, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Nguyên tác


送梁六自洞庭山 •

[張說]

Image

巴陵一望洞庭秋,
日見孤峰水上浮。
聞道仙神不可接,
心隨湖水共悠悠。


Tống Lương Lục tự Động Đình sơn

[Trương Duyệt]

Ba Lăng nhất vọng Động Đình thu,
Nhật kiến Cô phong thuỷ thượng phù.
Văn đạo thần tiên bất khả tiếp,
Tâm tuỳ hồ thuỷ cộng du du.

Dỗ Giấc Miên Trường


Dỗ Giấc Miên Trường

Image


Ta nốc cạn chút tình
Ta vắt kiệt chút thơ
Lang thang dã thú vờn mơ bần thần


Cuồng say ngực nõn môi mềm
Bờ vai mê dại gập ghềnh
Vòng tay dấu ái sóng lênh ầm ào


Em dĩ vãng trầm mình
Em nguyệt bạch trinh nguyên
Chân mang guốc gỗ xa miền lao lung


Lục tung dấu ái ban sơ
Thổi tình giăng ngập hư không
Hàn giang bến nhớ minh mông đất trời

Image


Bóng núi đồi lặng câm
Bóng tháp đổ nghiêng chênh
Trăng tàn thủ thỉ bồng bềnh gió núi


Xa chi mấy độ mịt mù
Sông Thu dỗ giấc miên trường
Đò ngang bỡn cợt vô thường biển dâu

Thạch Thảo viên, Sunday, October 28, 2018.
Vũ Đan Huyền.

Chiều muộn xa trông sông Thanh Quyết


Chiều muộn xa trông sông Thanh Quyết

Image


Phù kiều tít tắp dặm đồng xa
Núi biếc xanh mờ ngó chẳng ra
Lối vắng tiều phu chân bước mỏi
Chiều tà ngư phủ lưới giăng sa
Mênh mông bến nước cây vài bóng
Lãng đãng ven sông khói mấy nhà
Mỏi mắt quê hương ờ đâu nhỉ
Cánh hồng loáng thoáng trắng mây nhòa

Thạch Thảo viên, Wednesday, October 17, 2018.
Vũ Đan Huyền.

___o0o___
*/ Dịch thơ

Image


清決江晚眺。

浮橋盡處出平田,
歷歷青山在眼前。
古徑樵歸明月擔,
潮門魚送夕陽船。
茫茫遠水三春樹,
落落人家兩岸煙。
極目鄉關在何處,
征鴻數點白雲邊。

阮攸。 (清軒詩集)。

*/ Dịch âm


Thanh Quyết giang vãn diểu

Image


Phù kiều tận xứ xuất bình điền,
Lịch lịch thanh sơn tại nhãn tiền.
Cổ kính tiều quy minh nguyệt đảm,
Triều môn ngư tống tịch đương thuyền.
Mang mang viễn thuỷ tam xuân thụ,
Lạc lạc nhân gia lưỡng ngạn yên.
Cực mục hương quan tại hà xứ?
Chinh hồng sổ điểm bạch vân biên.

Nguyễn Du_ (Thanh Hiên thi tập).

___o0o___
*/ Dịch nghĩa


Chiều tà ngắm cảnh sông Thanh Quyết

Chiếc cầu nổi xa tận cánh đồng bằng,
Trước mắt thắy rõ từng đợt núi xanh.
Dưới bóng trăng, bác tiều gánh củi về trên con đường mòn xưa cũ,
Chiều tà, nhà chài đẩy chài ra khơi lúc khi triều lên.
Xa xa, nước sông mờ mịt lẫn bóng cây mùa xuân,
Khói tỏa bay từ mấy nóc nhà lác đác dọc hai bờ sông.
Nhướng mắt nhìn xem quê mình ở nơi nào.
Thấy vài chấm nhỏ là cánh chim hồng bay lên đám mây trắng.

Nguyễn Du_ (Thanh Hiên thi tập).

Chú:
Sông Thanh Quyết là đoạn hạ lưu sông Đáy chảy qua tổng Thanh Quyết, huyện Gia Viễn, Ninh Bình xưa, cũng còn gọi sông Gián Khẩu.